BÀN VỀ TỰ DO BÁO CHÍ

By

Hôm nay (3/5/2011) đánh dấu 18 năm Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới ra đời nhằm đề cao và xúc tiến vai trò của tự do truyền thông.Xin trích đăng lại quan điểm của Đồng chí Phan Đăng Lưu về Tự do báo chí đã đăng trên báo Dân tiến năm 1938 tức là cách đây 73 năm nhưng những quan niệm đó vẫn nguyên tính thời sự và giá trị của nó.

alt

More...

HỊCH KHOA HỌC&CÔNG NGHỆ

By

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp
Lớn lên gặp buổi thị trường.

Trông thấy:

Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo.

Thật khác nào:

Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn nửa đêm vỗ gối ruột đau như cắt nước mắt đầm đìa
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga vượt qua nước Mỹ …
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử ta cũng cam lòng.
 
Các ngươi ở cùng ta
Học vị đã cao học hàm không thấp
Ăn thì chọn cá nước chim trời
Mặc thì lựa May Mười Việt Tiến
Chức nhỏ thì ta… quy hoạch
Lương ít thì có lộc nhiều.
Đi bộ A tít Cam ry
Hàng không Elai Xi pic.
Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận
Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dô dô”.
Lại còn đãi sỹ chiêu hiền
Giáo sư tiến sỹ thạc sỹ cử nhân ai cũng có phần không nhiều thì ít.
Lại còn chính sách khuyến khoa
Doanh nghiệp giáo viên trí thức nông dân nhận cúp nhận bằng còn thêm tiền thưởng.

Thật là so với:

Thời Tam quốc bên Tàu Lưu Bị đãi Khổng Minh
Buổi hiện đại bên Nga
Ta nào có kém gì?
 
Thế mà nay các ngươi:

Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo
Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn
Giáo sư ư? Biết “Thần đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng
Tiến sỹ a? Nghe “Hai lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?
Có người lấy nhậu nhẹt làm vui
Có kẻ lấy bạc cờ làm thích
Ham mát xa giống nghiện “u ét đê”
Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm
Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung
Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu
Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi
Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật
Bệnh háo danh lây tựa vi rút com pu tơ
Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1
Mua bằng giả để tiến sỹ tiến sy
Đạo văn người mà giáo sư giáo sãi.

Thử hỏi học hành như rứa bằng cấp như rứa thì mần răng hiểu được chuyện na niếc na nô?
Lại còn nhân cách đến vậy đạo đức đến vậy thì có ham gì bút bút nghiên nghiên.

Cho nên

“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua
“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng.
Đề tài đóng gáy cứng chữ vàng mọt kêu trong tủ sắt
Mô hình xây tường gạch biển xanh chó ị giữa đồng hoang.
Hội nhập chi mà ngoại ngữ khi điếc khi câm?
Toàn cầu chi mà kiến thức khi mờ khi tỏ?

Biển bạc ở đâu để Vi na shin nổi nổi chìm chìm
Rừng vàng ở đâu khi bô xít đen đen đỏ đỏ

 
Nay nước ta:

Đổi mới đã lâu hội nhập đã sâu
Nội lực cũng nhiều đầu tư cũng mạnh
Khu vực có hòa bình nước ta càng ổn định
Nhân tâm giàu nhiệt huyết pháp luật rộng hành lang
Thách thức không ít nhưng cơ hội là vàng!

Chỉ e:

Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn
Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu.
Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài
Tài cờ bạc không địch nổi hắc cơ quốc tế.
Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư
Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ.

Hỡi ôi

Biển bạc rừng vàng mà nghìn năm vẫn chưa thoát nghèo
Tài giỏi thông minh sao vẫn còn lạc hậu
 
Nay ta bảo thật các ngươi:

Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy;
Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ
Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia
Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại
Mà lo học tập chuyên môn
Mà lo luyện rèn nhân cách
Xê mi na khách đến như mưa
Vào thư viện người đông như hội
Già mẫu mực phanh thây Gan ruột Tôn Thất Tùng chẳng phải là to
Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ

Được thế thì:

Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì
Đoạt Nô ben không là chuyện lạ
Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày lên Lơ xút xuống Rôn roi
Mà dân ta cũng hưng sản hưng tâm vào Vi la ra Rì sọt.
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí
Mà đến các ngươi trăm đời sau còn để tiếng thơm.
Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một
Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Trí tuệ Việt Nam thành danh thành tiếng
Đất nước Việt Nam hóa hổ hóa rồng
Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển gọi là Chiến lược
Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh.
Nhược bằng không tu thân tích trí trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử.

Vì:

Lạc hậu đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung không lo rửa nhục  
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng giơ tay không mà thua giặc.
Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ hóa rồng ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Cho nên mới thảo Hịch này
Xa gần nghiên cứu
Trên dưới đều theo!

Hịch của Khoa học Đại vương Trần Công Nghệ

 

More...

VĂN TẾ SẦM ĐỨC XƯƠNG

By

Ôi thôi !
Hiệu trưởng một thời Việt Lâm trường cũ
Mười năm xoa đầu trẻ chưa chắc đã danh nổi như phao thác loạn một đêm trong nhà nghỉ tuy là mất tiếng vang như mõ.

Nhớ khi xưa.
Cui cút làm ăn đồng lương còm cõi.
Bát canh toàn quốc tô mắm đại dương. Chỉ biết học sinh chiếu theo sổ bộ.
Tập hợp chào cờ điểm danh nhận xét tay vốn quen làm. Của ngon đặc sản khách sạn nhà hàng mắt chưa từng ngó.

Mỗi năm học hai kì tròn chín tháng trông lĩnh lương như trời hạn trông mưa. Cơm tập thể quấy quá đã mươi năm ghét gạo sạn như nhà nông ghét cỏ.
Đêm mơ thấy cái Hằng khoe trắng lốp muốn tới ăn gan ngày tơ tưởng gái Thúy “ấy” đen sì muốn ra cắn cổ.
Một mối của ngon vật lạ há ai treo cám để nhử heo hai thể nữ sáng lòa đâu dể để treo niêu úp máng…
Nào đợi ai bày ai biểu phen này thầy giáo xin ra sức tháo giầy. Chẳng thèm chạy ngược chạy xuôi giáo chức há sợ ngày dứt cháo.
Khá thương thay.
Vốn không phải dòng con ông kia bà nọ mà theo nghề giáo thanh cao. Chẳng qua nhờ tại chức chuyên tu mà đạt chức danh hiệu trưởng.
Mười tám kỳ tập huấn nào đợi luyện rèn hai chục đợt chuyên tu không chờ bày bố.
Ngoài cật mặc bộ vét tông bên trong cũng dao tấu bầu ngòi. Xuyên khung hai mươi phân táo tàu hai quả râu ngô một dúm.
Giáo án đốt bằng rơm con cúi cũng dạy xong bài đạo đức kia bụng mang một bọc dao găm cũng lên lớp giảng bài nhân cách nọ.
Chi nhọc quan quản giống trống kì trống giục đạp rào lướt tới coi dư luận cũng như không. Nào sợ tinh hoàn nhỏ tinh hoàn to xô cửa xông vào liều mình như chẳng có.
Kẻ đâm ngang người xỏ ngược làm cho cái Hằng cái Thúy thất kinh. Đưa cửa trước đón cửa sau nào sợ ban nghành đoàn thể
Ôi !
Những lăm lòng nghĩa lâu dùng râu xanh xác phàm vội bỏ.
Một phút huy hoàng rồi chợt tắt còn hơn le lói suốt canh thâu . Mươi năm chốn ấy chữ “ lao” đây âm thầm ngồi bóc lịch.

Chiều sông Lô cỏ cây mấy dặm sầu giăng nhìn chợ Vị Xuyên già trẻ hai hàng lụy nhỏ.
Chẳng phải tiểu đường bệnh gút mà sa ngã cho can tâm chẳng qua không làm chủ được bản thân nên ra đi thật đáng số.
Nhưng nghĩ rằng.
Phấn trắng bảng đen ân nghĩa chì mài kiếm mấy đồng lương mắc mớ chi chui vô trong đó.
Vì ai khiến xuôi khổ hạnh mà “đứt” từng đoạn “xương”. Vì ai mà giáo án tan tành tương lai đóng “sầm” cánh cửa.
Ôi thôi thôi !
Chùa Bình Lâm năm canh ưng đóng lạnh tấm lòng đây xin gửi lại vợ già. Chợ Khâu Vai tình xưa xin rủ bỏ phận tủi hờn về Lũng Cú mang theo.
Đau đớn bấy con thơ ngồi khóc bố ngọn đèn khuya leo lét trong lều. Não nùng thay vợ yếu chạy tìm chồng cơn bóng xế dật dờ trước ngỏ.
Ôi !
Thác loạn một phen nghìn năm xấu hổ.
Xe cảnh sát đã ngấp nghé sân trường nhìn Côn Lĩnh mây đen tứ phía. Bác Tô bị cách chức rồi ai cứu đặng một phường con đỏ.
Một bên chức tước thanh cao tiếng thơm vang đều sáu tỉnh. Một bên lao tù khổ ải gần xa ai oán tiếng đời.
Sống nhờ anh vào tù cũng nhờ anh. Nay bị cách chức rồi làm sao cứu rỗi. Lời dụ dạy đã rành rành nay tớ chủ ấm đền công đó.
Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo hận vì hai chữ dâm ô cây hương ô uế thắp lên cám bởi một câu vương thổ.
Hỡi ôi thương thay.
Có linh xin hưởng

(Nguồn: Internet)

More...